pexels monica silvestre 713149 scaled

Đo lường mức độ hài hước

Miễn phí

Chuyên mục

,

– Theo nhà tâm lý học G. Neil Martin, chỉ riêng việc trả lời câu hỏi “Hài hước là gì ?” đã là một câu hỏi khó có lẽ chỉ đứng thứ hai sau “Tình yêu là gì? hoặc “Cái điều khiển tivi ở đâu nhỉ?”. Thậm chí theo (Greig, 1923) thống kê, tính đến năm 1920, đã tồn tại khoảng 77 biến thể lý thuyết về sự hài hước. Vậy nên việc đưa ra một bảng đo lường về mức độ hài hước đáng tin cậy và được đồng thuận cao là điều cực kì khó khăn.

– Cá nhân tôi cho rằng có 3 tiêu chí lớn để đánh giá mức độ của một sự hài hước.
– Một trong ba tiêu chí lớn của tôi có nhiều sự tương đồng với quan điểm trong lý thuyết xây dựng-hiểu của Robert Wyer và James Collins (1992). Lý thuyết của ông được xếp vào trường phái Lý thuyết phi lý nên sẽ là không ngạc nhiên khi chúng tập trung khai thác thang đo dựa trên tiêu chí chính là về sự logic. Nó sẽ cực kì hiệu quả đối với thể loại hài hước có khuynh hướng giải đố, và sự logic. Tuy nhiên sẽ là bất công nếu áp dụng với các thể loại hài hước khác ví dụ như theo Ruch (1983) đề xuất ít nhất có 3 khuynh hướng về hài hước là sự logic, mơ hồ và tình dục.

– Cá nhân tôi cho rằng có 3 tiêu chí lớn để đánh giá mức độ của một sự hài hước.

– Cá nhân tôi cho rằng có 3 tiêu chí lớn để đánh giá mức độ của một sự hài hước.
– Một trong ba tiêu chí lớn của tôi có nhiều sự tương đồng với quan điểm trong lý thuyết xây dựng-hiểu của Robert Wyer và James Collins (1992). Lý thuyết của ông được xếp vào trường phái Lý thuyết phi lý nên sẽ là không ngạc nhiên khi chúng tập trung khai thác thang đo dựa trên tiêu chí chính là về sự logic. Nó sẽ cực kì hiệu quả đối với thể loại hài hước có khuynh hướng giải đố, và sự logic. Tuy nhiên sẽ là bất công nếu áp dụng với các thể loại hài hước khác ví dụ như theo Ruch (1983) đề xuất ít nhất có 3 khuynh hướng về hài hước là sự logic, mơ hồ và tình dục.

– Các tiêu chí đánh giá mức độ hài hước theo tiêu chí logic:

(1) Khả năng mở rộng và phát triển thêm. Robert Wyer và James Collins thực hiện nghiên cứu và phát hiện ra rằng những khán giả đánh giá cao những câu chuyện cười mà ở đó vẫn còn thêm không gian cho họ tưởng tượng và phát triển những kết luận hài hước khác. Tôi cho rằng tiêu chí này còn cực kì phù hợp trong loại hình thức hài hước đối đáp. Những câu nói đùa có không gian cho đối phương có thể đối đáp và phát triển thêm chắc chắn sẽ thú vị hơn một câu nói đùa mà đối phương không thể tham gia thêm vào được.
(2) Khả năng xử lý triệt để vấn đề của thông điệp. Ý tưởng này của Robert Wyer và James Collins xuất phát từ đặc tính hai thông điệp của hài hước. Điều này sẽ dễ quan sát thấy hơn trong hình thức hài hước bằng truyện cười. Nỗi lo lắng này của Robert Wyer và James Collins là hoàn toàn chính đáng vì Witz dimensionsen (1983) đã chứng minh rằng khán giả ngoài thích và không thích thì còn một biến độc lập nữa là ghét và không ghét. Việc xử lý vấn đề trong thông điệp của trò đùa không tốt có thể gây ra tình trạng khán giả có thể cười rất to nhưng vẫn ghét câu chuyện đó.
(3) Mức độ hóc búa của giải đố. Việc khán giả mất nhiều thời gian và công sức để giải mã được yếu tố hài hước của câu chuyện là một điều thú vị gây nên sự vui sướng tự thân cho khán giả. Đó là niềm vui chiến thắng của kẻ đi giải mã. Theo giáo sư giảng dạy hài kịch Anne Libera, bà gợi ý rằng hoạt động nhận thức hài hước giống như cuộc đua giữa tư duy nhanh và chậm (Daniel Kahneman) và điểm mấu chốt cho chúng ta thấy rằng bộ não nhanh đã sai và thưởng cho bộ não chậm khi nó bắt kịp bằng cách kết nối các dấu chấm mà bộ não nhanh đã bỏ lỡ. Một trò đùa mất càng nhiều thời gian để giải mã thì nhiều khả năng sẽ để lại ấn tượng rất sâu đậm đối với người nghe.

Có thể bạn sẽ thích đọc Làm sao để biết mình hài hước

Có lẽ bạn muốn chia sẻ bài viết này

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Liên hệ